I) DẪN NHẬP
Phê-rô trước khi ra khơi vốn không biết cá ở đâu, nhưng ông vẫn quyết định ra khơi vì ông tin rằng ông sẽ trở về với mẻ cá đầy. Câu chuyện ấy rất giống với hành trình của mỗi người chúng ta. Có những lúc trong đời, ta đứng trước ngã rẽ mà không nhìn thấy kết quả, không biết điều mình chọn có đúng hay không, không chắc mình sẽ nhận lại được gì. Ở lại thì có vẻ an toàn, quen thuộc nhưng bước đi thì lại chông chênh, đầy bất an. Nhưng nếu Phê-rô không ra khơi, ông sẽ không bao giờ biết mẻ cá ấy tồn tại.
Trong cuộc sống, nhiều khi có lựa chọn mới có cơ hội, và có niềm tin mới có khả năng. Không phải vì ta nhìn thấy kết quả nên ta tin, mà vì ta dám tin nên kết quả mới có thể xảy ra. Và biết đâu, điều Chúa mời gọi ta hôm nay cũng rất đơn giản: chèo ra thêm một chút, thử thêm một lần, đi thêm một bước. Không phải để chắc chắn thành công, mà để không bỏ lỡ điều Chúa đang âm thầm chuẩn bị cho ta phía trước. Mời mọi người cùng bước vào giờ cầu nguyện ngày hôm nay
II) SUY NIỆM
Lc 5, 1-11
Một hôm, Đức Giêsu đang đứng ở bờ hồ Ghennêxarét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa. 2 Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới.3 Đức Giêsu xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simôn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút.Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông. 4 Giảng xong, Người bảo ông Simôn: “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.”5 Ông Simôn đáp: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.”6 Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. 7 Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm.8 Thấy vậy, ông Simôn Phêrô sấp mặt dưới chân Đức Giêsu và nói: “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi!”9 Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simôn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc.10 Cả hai người con ông Dêbêđê, là Giacôbê và Gioan, bạn chài với ông Simôn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giêsu bảo ông Simôn: “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.”11 Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.
Bài Tin Mừng thuật lại việc các môn đệ đang giặt lưới để dẹp cất vì suốt một đêm không đánh được con cá nào. Chúa Giêsu bảo họ thử đánh một mẻ cá nữa. Đối diện với lời đề nghị bất ngờ và có phần kỳ lạ của Đức Giêsu, ông Simon Phêro thưa: “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới”. Và “Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Si-mon và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Si-mon cũng kinh ngạc như vậy”
Câu chuyện trên không chỉ là một phép lạ trong Tin Mừng, mà còn là hình ảnh rất gần với đời sống của mỗi người chúng ta hôm nay. Phê-rô không biết cá ở đâu, cũng như chúng ta nhiều lần nhiều lần đứng trước “biển đời” của riêng mình, không biết con đường phía trước sẽ dẫn mình về đâu. Đặc biệt trong đời sống sinh viên, có những cố gắng âm thầm chưa kịp trổ sinh hoa trái, có những quyết định phải đưa ra khi lòng còn nhiều băn khoăn và sợ hãi.
CHÚA LUÔN MỜI GỌI CHÚNG TA TRƯỚC
Câu chuyện về Phê-rô trong bài Tin Mừng vừa rồi: ông hoàn toàn không biết cá ở đâu, không có một kế hoạch rõ ràng cho việc là sẽ bắt được cá. Điều duy nhất mà ông có là lời mời gọi và một niềm tin. Và chính chi tiết rất nhỏ ấy lại phản chiếu đúng tâm thế của con người chúng ta hôm nay. Con người, đặc biệt là người trẻ, luôn có xu hướng muốn chắc chắn rồi mới dám chọn: chắc mình đi đúng đường, chắc sẽ không thất bại, chắc sẽ không mất mát thì mới bước đi. Chúng ta sợ sai, sợ rủi ro, sợ rằng nếu chọn nhầm thì sẽ phải trả giá quá đắt. Vì thế, nhiều khi ta đứng yên, trì hoãn, hoặc chỉ chọn những gì an toàn cho mình. Thiên Chúa không mời gọi Phê-rô tin sau khi thấy cá, mà mời gọi ông tin trước khi thấy bất cứ điều gì. Đức tin, vì thế, không phải là phần thưởng dành cho những ai đã chắc chắn, mà là điểm khởi đầu cho những ai dám phó thác. Chúa không đòi chúng ta phải hiểu hết, phải nắm hết tương lai trong tay, Ngài chỉ mời gọi chúng ta bước đi với Ngài trong niềm tin. Và có lẽ, trong đời sống của mỗi người, đặc biệt là đời sống sinh viên, Chúa cũng đang đặt ra cùng một lời mời gọi ấy: dám tin trước khi thấy, dám bước đi ngay cả khi con đường phía trước vẫn còn mờ mịt.
LỰA CHỌN LÀ ĐIỀU KIỆN ĐỂ CƠ HỘI XUẤT HIỆN
Đọc bài Tin Mừng vừa rồi, nếu dừng lại kỹ hơn, chúng sẽ nhận ra rằng phép lạ ấy chỉ xảy ra sau một hành động rất cụ thể: Phê-rô đã chọn bước xuống thuyền. Đức tin của ông không dừng lại ở một cảm xúc hay một suy nghĩ trong lòng, mà được thể hiện bằng một quyết định rõ ràng, dù quyết định ấy đi kèm với mệt mỏi, nghi ngờ và cả rủi ro.
Nếu Phê-rô không bước xuống thuyền, sẽ không có mẻ cá – dù Chúa Giêsu có đang hiện diện ngay đó. Điều này cho thấy một sự thật rất đời: cơ hội không tự nhiên xảy ra, mà chỉ xuất hiện sau lựa chọn. Thiên Chúa không làm thay phần của con người; Ngài chờ con người dám bước một bước, để Ngài có thể hành động phần còn lại. Trong đời sống của chúng ta, rất nhiều lần Chúa vẫn đang ở đó, vẫn mời gọi, vẫn mở ra những khả năng mới, nhưng chúng ta lại chọn đứng yên. Không phải vì không nghe thấy tiếng Chúa, mà vì sợ sai, sợ thất bại, sợ rằng nếu chọn rồi mà không thành công thì mình sẽ mất nhiều hơn được. Thế là ta trì hoãn việc tha thứ vì sợ bị tổn thương lần nữa, trì hoãn việc bắt đầu lại vì sợ phải đối diện với thất bại cũ, trì hoãn việc dấn thân vì sợ mình không đủ tốt, và trì hoãn việc thay đổi vì sợ đánh mất vùng an toàn quen thuộc.
Nhưng chính sự đứng yên ấy lại âm thầm khép lại những cơ hội mà Thiên Chúa muốn trao ban. Giống như Phê-rô, nếu ông ở lại bờ, ông sẽ không thất bại thêm lần nào, nhưng cũng sẽ không bao giờ thấy được mẻ cá đầy mà Chúa đã chuẩn bị sẵn cho ông. Vì thế khi con người dám chọn – dù chọn trong run sợ, mệt mỏi và bất an – thì Thiên Chúa mới có chỗ để hành động. Và rất nhiều khi, điều Chúa ban không chỉ là “mẻ cá đầy” bên ngoài, mà là một con người dám sống, dám tin và dám bước đi trong tự do. Như Đức Thánh Cha Phanxicô từng nhắn nhủ: ‘Các bạn trẻ đừng sợ đưa ra những chọn lựa quyết định trong đời” và Ngài còn nói rằng: “ta có tự do để chọn nhưng thường bị thói quen giữ lại, và Giáo Hội mời gọi mỗi người phải chọn – không phải theo suy đoán an toàn, mà theo lương tâm và tiếng Chúa”
MẺ CÁ ĐẦY KHÔNG CHỈ LÀ KẾT QUẢ, MÀ LÀ HOA TRÁI CỦA SỰ TÍN THÁC
Dụng cụ đánh cá thì Phê-rô không thiếu, kinh nghiệm của ông cũng không ít. Ông là người làm nghề đánh cá, hiểu biển hơn ai hết. Nhưng chính lúc ấy, khi mọi kỹ năng đã được dùng đế mà vẫn tay trắng, Phê-rô mới nhận ra: tài năng thôi thì chưa đủ. Mẻ cá không đến từ việc ông giỏi đến đâu, mà đến từ việc ông biết đặt tài năng ấy trong Chúa
Điều này rất gần với đời sống của chúng ta. Chúng ta được ban cho trí tuệ, khả năng, sự cố gắng và cả ước mơ. Nhưng nếu chỉ cậy dựa vào tài năng của mình, ta rất dễ rơi vào mệt mỏi, tự mãn hoặc thất vọng khi kết quả không như mong muốn. Tin vào Chúa không làm cho tài năng bị lu mờ; ngược lại, sự tín thác giúp tài năng được đặt đúng chỗ. Vì thế, dù tài năng của mỗi người khác nhau, dù giỏi đến đâu, mạnh đến đâu, thì vẫn luôn cần sự tín thác. Rất nhiều khi, chính tài năng lại trở thành điều làm ta nặng lòng: ta sợ thất bại vì sợ mất hình ảnh, sợ không đạt kết quả vì đã đầu tư quá nhiều, sợ rằng nếu không thành công thì mình không còn giá trị. Khi ấy, tài năng không còn là quà tặng, mà trở thành gánh nặng phải chứng minh. Phó thác là dám trao cả thành công lẫn thất bại của tài năng ấy cho Chúa, tin rằng giá trị của mình không nằm trọn trong kết quả mình làm ra. Phó thác tài năng còn là chấp nhận rằng kết quả cuối cùng không hoàn toàn do mình quyết định. Mình làm phần của mình với trách nhiệm và nỗ lực, nhưng không giữ quyền phán xét kết quả. Khi đó, dù thành công hay không, ta vẫn giữ được bình an, vì biết rằng mình đang đi trong chương trình của Chúa. Và có lẽ, đó là tự do lớn nhất mà phó thác mang lại: ta không còn phải sống để chứng minh mình giỏi đến đâu, mà được sống để cho phép Thiên Chúa làm việc qua chính con người rất giới hạn của mình.
MẺ CÁ CÓ KHI ĐẾN MUỘN
Trong đời sống sinh viên, “mẻ cá” không chỉ là điểm số hay thành tích học tập, mà rất cụ thể và rất thật: là một công việc, là chỗ đứng của mình sau khi ra trường, là câu trả lời cho câu hỏi “rồi mình sẽ làm gì để sống?”. Nỗi lo ấy không chỉ xuất hiện ở sinh viên năm cuối, mà len lỏi ngay từ những năm đầu đại học, khi ta bắt đầu so sánh mình với người khác: người thì đã đi làm sớm, người thì có định hướng rõ ràng, người thì đã kiếm được tiền, còn mình thì vẫn loay hoay.
Có những bạn học đúng ngành nhưng ra trường vẫn chưa xin được việc. Có những bạn làm trái ngành, bắt đầu từ những công việc rất nhỏ, rất xa với mơ ước ban đầu. Cũng có những bạn đi làm rồi nhưng cảm thấy trống rỗng, mệt mỏi, không biết mình có đang đi đúng đường hay không. Và rất dễ để ta nghĩ rằng: “mình đã cố gắng nhiều rồi, tại sao mẻ cá của mình vẫn chưa tới?”
Câu chuyện của Phê-rô nhắc chúng ta rằng: mẻ cá không đến ngay khi ông muốn, cũng không đến theo cách ông quen thuộc. Nó đến khi ông dám tin và làm lại theo một hướng khác – dù trong lòng vẫn còn mệt mỏi. Điều ấy rất giống hành trình tìm việc của người trẻ hôm nay. Có những công việc ta không ngờ tới lại trở thành bước đệm quan trọng. Có những lần bị từ chối tưởng như thất bại, nhưng sau này mới thấy đó là cách Chúa giữ ta lại khỏi một con đường không phù hợp. Và cũng có những giai đoạn Chúa để ta chờ rất lâu, không phải vì Ngài quên ta, mà vì nếu trao mẻ cá quá sớm, ta có thể đánh mất chính mình trong nó.
Tin vào Chúa trong chuyện việc làm không có nghĩa là ngồi yên chờ phép lạ. Phê-rô vẫn chèo thuyền, vẫn thả lưới, vẫn làm phần việc của mình. Nhưng ông không nắm quyền quyết định kết quả. Sinh viên chúng ta cũng vậy: học hành nghiêm túc, trau dồi kỹ năng, tìm kiếm cơ hội, nộp hồ sơ, phỏng vấn – làm hết khả năng của mình. Nhưng sau tất cả, ta dám đặt kết quả vào tay Chúa, tin rằng giá trị của mình không bị định nghĩa bởi việc mình đang làm gì hay kiếm được bao nhiêu tiền.
Và có lẽ, điều cần chữa lành nhất nơi người trẻ trong chuyện việc làm chính là nỗi sợ “mình vô dụng” khi chưa có chỗ đứng rõ ràng. Tin Mừng hôm nay cho ta một lời an ủi rất sâu: Phê-rô không trở nên giá trị hơn vì mẻ cá đầy; ông đã có giá trị ngay cả khi tay trắng, vì ông dám tin và dám bước theo lời Chúa. Cũng vậy, khi mẻ cá việc làm của ta đến muộn, điều đó không làm ta kém đi trong mắt Thiên Chúa. Ngài vẫn đang làm việc trong đời ta, ngay cả khi ta chưa nhìn thấy kết quả cụ thể.
Mẻ cá của sinh viên có thể đến muộn – một công việc đến sau vài lần thất bại, một hướng đi rõ ràng chỉ xuất hiện sau nhiều ngã rẽ. Nhưng nếu ta còn ở lại với Chúa, còn kiên nhẫn thả lưới thêm lần nữa, thì mẻ cá ấy, khi đến, sẽ không chỉ nuôi sống ta, mà còn giúp ta hiểu mình là ai và được mời gọi sống thế nào trong cuộc đời này.
III) KẾT THÚC
Lạy Chúa, có thể hôm nay chúng con vẫn chưa thấy mẻ cá đầy. Vẫn còn những câu hỏi chưa có lời đáp, những lựa chọn chưa biết đúng – sai và những cố gắng âm thầm mà kết quả còn ở rất xa. Nhưng như Phê-rô năm xưa, chúng con tin rằng: điều quan trọng không phải là chúng con giỏi đến đâu, mà là chúng con dám tin và dám ra khơi cùng Chúa. Xin cho mỗi người trong chúng con, khi rời khỏi giờ cầu nguyện này, mang theo một niềm tin đủ nhỏ để bắt đầu, nhưng đủ thật để bước tiếp. Và xin cho chúng con biết phó thác chính con người, tài năng và tương lai của mình trong tay Chúa – không phải để buông xuôi, mà để cộng tác với Ngài trên hành trình đời mình.
Câu hỏi suy tư:
? Đã có giai đoạn nào bạn cảm thấy rất hy vọng, rất cố gắng nhưng kết quả lại không như mong đợi không?
? Có điều gì mà đã từng khiến bạn sợ làm, nhưng khi thựv hiện được thì lại đạt được kết quả tốt không?


Tin cùng chuyên mục:
Cầu Nguyện Svcg Phú Mỹ Chủ Đề: “Như Phê-Rô Trước Khi Ra Khơi”
Cầu Nguyện Svcg Phú Mỹ Chủ Đề: “Những Điều Bé Nhỏ”
Thánh Lễ Tạ Ơn Mừng Tân Linh Mục – Hoa Trái Nhóm Svcg Phú Mỹ
Loan Tin Lễ Truyền Thống UBMVSV TGP Hà Nội Lần Thứ 28