Cầu Nguyện Svcg Phú Mỹ Chủ Đề: “Những Điều Bé Nhỏ”

Cầu Nguyện Svcg Phú Mỹ Chủ Đề: "Những Điều Bé Nhỏ"

I) DẪN NHẬP

Trong cuộc sống hằng ngày, có rất nhiều điều diễn ra lặng lẽ đến mức ta không còn nhận ra sự hiện diện của chúng:
Một tin nhắn hỏi thăm đến đúng lúc.
Một bữa cơm có đủ người ngồi quanh bàn.
Một ngày trôi qua bình thường, không có biến cố, không có tin xấu.

Những điều ấy nhỏ đến mức ta nghĩ rằng: có thì tốt, không có chắc cũng không sao. Ta quen với chúng, sống giữa chúng mỗi ngày, nên dần coi đó là điều hiển nhiên, là thứ “đương nhiên phải có”. Để rồi ta quên mất một điều rất thật: không phải ai cũng có một lời chào để nghe, không phải ai cũng có người để hỏi han, và cũng không phải ai cũng có một ngày bình an để đi qua. Trong khi đó, chúng ta lại dễ tin rằng hạnh phúc phải đến từ những điều lớn lao hơn thế. Ta nghĩ rằng mình chỉ thật sự vui khi thành công hơn, giỏi hơn, được công nhận nhiều hơn. Ta mải miết chạy về phía trước, cố gắng nắm lấy những điều to lớn mà mình cho là quan trọng, để rồi vô tình bỏ quên những điều nhỏ bé đang âm thầm nâng đỡ mình từng ngày. Chỉ đến khi một điều rất nhỏ ấy không còn nữa, ta mới chợt lặng người và nhận ra: hóa ra, nó đã quan trọng đến nhường nào.

Giờ đây, trong giờ cầu nguyện này, mời mỗi người chúng ta cùng dừng lại. Không cần phải suy nghĩ điều gì cao siêu, cũng không cần tìm kiếm những câu trả lời lớn lao. Chỉ đơn giản là nhìn lại những điều rất nhỏ trong cuộc sống mình – những điều ta vẫn có, vẫn hưởng mỗi ngày, nhưng có thể chưa một lần nói lời cảm ơn. Bởi chính những điều nhỏ bé ấy, âm thầm và giản dị, lại đang giữ cho ta đứng vững. Mời mọi người cùng bước vào giờ cầu nguyện ngày hôm nay

II) SUY NIỆM

Tin mừng theo thánh Lc 16,9-15

9 “Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu. 10 Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn. 11 Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em ? 12 Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em ?13 “Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.”14 Người Pha-ri-sêu vốn ham hố tiền bạc, nên nghe các điều ấy, thì cười nhạo Đức Giê-su. 15 Người bảo họ: “Các ông là những kẻ làm ra bộ công chính trước mặt người đời, nhưng Thiên Chúa thấu biết lòng các ông, bởi vì điều cao trọng đối với người đời lại là điều ghê tởm trước mặt Thiên Chúa.

Một sợi tơ mỏng manh nhỏ bé dường như chẳng làm nên tích sự gì. Nhưng các bạn hãy nhớ rằng tấm lụa mượt mà đã được dệt bằng những sợi tơ như thế. Cuộc đời chúng ta được kết dệt bằng biết bao việc nho nhỏ được trải đều trong khắp cả đời sống thường ngày. Từng giây, từng phút trong đời, một cử chỉ yêu thương, một lời nói dịu dàng, một hy sinh kín đáo, một cái nhìn cảm thông, một ý tưởng ngay lành, tất cả những điều đó, từng chút chút một, sẽ dệt nên cuộc sống tươi đẹp, hào hùng thấm đầy ơn phúc của Chúa bởi Chúa Giê-su đã nhắc nhở chúng ta: “Ai trung tín trong việc rất nhỏ thì cũng trung tín trong việc lớn, ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn” (Lc 16,10).

NHỮNG ĐIỀU NHỎ TA CÓ – TRƯỚC KHI TA KỊP XIN

Có rất nhiều điều trong cuộc sống này đến với chúng ta trước cả khi ta kịp ý thức để xin. Ta không xin được sinh ra, không xin được có bố mẹ, không xin được lớn lên trong một gia đình cụ thể, cũng không xin được bước vào những mối quan hệ đầu tiên của đời mình. Và có lẽ vì đến quá sớm, quá tự nhiên, nên ta thường quên mất rằng: đó là những ân huệ. Ta quen với việc có chúng, quen đến mức nghĩ rằng: ai rồi cũng có như vậy thôi. Chỉ đến khi lớn lên, khi bắt đầu va chạm với những câu chuyện khác, những số phận khác, hoặc khi chính mình đối diện với mất mát, ta mới chợt hiểu rằng: những điều mình từng coi là hiển nhiên thật ra không hề hiển nhiên chút nào. Những điều ấy không phải ai cũng có và cũng không phải lúc nào ta cũng giữ được mãi

NHỮNG ĐIỀU NHỎ GIÚP TA THOÁT KHỎI VÒNG XOÁY SO SÁNH

Nhưng khi ta quay về với những điều nhỏ trong đời sống của mình, ta sẽ dần nhận ra một sự thật rất khác: mỗi người đều đang được trao ban những ân huệ rất riêng, rất khác nhau, và không thể đem ra so sánh với nhau được.

Có người được lớn lên trong một gia đình đủ đầy tình yêu thương, có một nơi để trở về sau mỗi ngày mệt mỏi. Có người lại không có điều đó, nhưng họ có một sức khỏe đủ mạnh để tiếp tục cố gắng, đủ bền bỉ để không bỏ cuộc. Có người không có nhiều vật chất, nhưng lại có một cộng đoàn, một nhóm bạn, những con người sẵn sàng ở bên, lắng nghe và nâng đỡ khi cần.

Những ân huệ ấy không giống nhau, và cũng không được ban cho cùng một người. Có những điều người này coi là bình thường, lại là ước mơ rất lớn của người khác. Và cũng có những điều ta từng mong có cho bằng được, nhưng khi có rồi, ta mới nhận ra: nó không phải là thứ mình thật sự cần nhất.

So sánh thường bắt đầu khi ta chỉ nhìn vào điều người khác có, mà quên mất điều mình đang được giữ gìn. Nhưng khi ta dừng lại để nhìn thật kỹ những điều nhỏ mình đang có, lòng ta bắt đầu đổi khác. Ta bớt hướng mắt ra ngoài, bớt đo lường mình bằng cuộc đời người khác. Nhận ra những điều nhỏ mình đang có không làm cuộc sống trở nên hoàn hảo, nhưng giúp lòng ta được yên hơn. Ta không còn phải chứng minh mình bằng việc so sánh, mà bắt đầu sống với điều Chúa đã trao ban cho mình – vừa đủ, vừa riêng, và rất cần thiết cho hành trình của chính mình.

ĐIỀU NHỎ CHO TA CHUẨN BỊ KHẢ NĂNG ĐÓN NHẬN ĐIỀU LỚN 

Những điều lớn chỉ xảy ra một vài lần, còn những điều nhỏ thì xảy ra mỗi ngày. Và chính vì xảy ra mỗi ngày, chúng mới có sức định hình ta sâu nhất. Cách ta bắt đầu một buổi sáng, cách ta phản ứng khi mệt, cách ta cư xử khi không ai nhìn thấy, cách ta chọn yêu thương hay thờ ơ trong những chuyện rất nhỏ – tất cả đang âm thầm tạo nên con người mà ta đang trở thành.

Có những điều ta nghĩ là không quan trọng: một lần bỏ qua lời xin lỗi, một lần làm cho xong việc, một lần im lặng khi lẽ ra nên quan tâm. Nhưng khi những điều “không quan trọng” ấy lặp lại đủ lâu, chúng trở thành thói quen. Và khi thói quen hình thành, chúng trở thành cách sống. Đến lúc đó, ta mới nhận ra: mình không bị thay đổi bởi một quyết định lớn nào, mà bởi rất nhiều lựa chọn nhỏ mình từng coi nhẹ.

Hóa ra, những điều nhỏ ta sống hôm nay không chỉ chuẩn bị cho những điều lớn trong tương lai, mà còn chuẩn bị cho chính ta của những năm tháng sau này – một con người biết dừng lại, biết đủ, và biết ở lại trong bình an. Và khi ấy, ta mới hiểu rằng: sống tốt những điều nhỏ không phải là bước đệm cho điều lớn, mà là đích đến của một đời sống trưởng thành.

Trong thinh lặng, mời mỗi người chúng ta quay về với chính mình. Đơn giản là nhìn lại một điều rất nhỏ đang hiện diện trong cuộc sống mình lúc này – có thể là một người, một khoảnh khắc, một thói quen, hay chỉ là cảm giác bình an thoáng qua. đủ để nâng đỡ ta, đủ để giữ ta ở lại, đủ để ta không buông xuôi trong những ngày mệt mỏi.

Hoạt động 1: Chia nhóm làm 2 đội A và B

Nhóm A: Người kể chuyện

Nhóm B: Người lắng nghe

Từng người nhóm A: nói lên 1 điều nhỏ mà đang nâng đỡ mình  theo mẫu câu:

VỚI MÌNH, ĐIỀU NHỎ LÀ…….(còn đủ sức khỏe để thức dậy)

Người đầu tiên của nhóm B đáp lại theo mẫu câu

NGHE BẠN CHIA SẺ MÌNH NHẬN RA….. (sức khỏe là điều mà mình hay quên trân trọng)

Hoạt động 2:

 ?  Nếu hôm nay phải kể lại những điều nhỏ làm mình biết ơn, mình sẽ kể điều gì?

III) KẾT THÚC

Chúng con cảm ơn Chúa vì giờ cầu nguyện này – một khoảng dừng rất nhỏ, nhưng đủ để chúng con nhìn lại chính mình. Qua những chia sẻ rất đơn sơ, Chúa cho chúng con nhận ra rằng: trong cuộc sống của mỗi người, luôn có những điều nhỏ bé nhưng không hề nhỏ, vẫn đang âm thầm nâng đỡ và giữ chúng con ở lại mỗi ngày. Chúng con dâng tất cả lên Chúa, với niềm tin rằng Ngài vẫn luôn hiện diện trong những điều rất đỗi bình thường của đời sống chúng con.Amen.

Bpv Maria Phương Lam